VE SẦU VAY LƯƠNG THỰC

Một buổi trưa mùa thu, ve sầu lười biếng nằm ườn trên cây, nó ngáp dài một cái rồi vươn vai.
Nhìn thấy con kiến ở bên cạnh đang bận rộn luôn chân luôn tay, nó cười nhạo kiến:
– Đám côn trùng các cậu suốt ngày bận rộn. Mùa thu mát mẻ thế này, nên tranh thủ nghỉ ngơi, các cậu thật chẳng biết hưởng thụ cuộc sống gì cả!
Kiến vừa vận chuyển lương thực vừa nói:
– Chúng tôi phải chuẩn bị lương thực cho mùa đông từ bây giờ, làm gfi có thời gian mà ngủ với nghỉ? Cậu suốt ngày ở lì trên cây, đến mùa đông cậu kiếm đâu ra thức ăn hả?
– Mùa đông á, mùa đông còn lâu mới đến, hơi đâu mà nghĩ cho mệt đầu! Không vội, không vội, cứ nghỉ ngơi đã! – Nói rồi con ve lại đánh một giấc ngon lành.
Kiến không buồn đếm xỉa đến ve sầu nữa, nó lại bắt đầu vận chuyển lương thực về nhà để dự trữ cho mùa đông.
Mùa thu mát mẻ đã qua đi, mùa đông lạnh lẽo với những bông tuyết trắng xóa tràn về, những thân cây trụi lá, trơ ra cành khô khẳng khiu.
Lúc bấy giờ, ve sầu ở trong nhà đã mấy ngày không có đồ ăn. Nó đói đến mức hoa mắt chóng mặt, không thể không hạ giọng vay lương thực của hàng xóm:
Bầy kiến vênh mặt nói:
– Trong lúc chúng tôi vất vả dự trữ lương thực thì cậu suốt ngày ăn với ngủ. Bây giờ mùa đông đến rồi, cậu không có thức ăn lại đến hỏi vay chúng tôi, nói sang năm cậu trả, ai biết sang năm cậu có lại như năm nay, suốt ngày ăn với ngủ không? Trên đời này làm gì có chuyện không làm mà được hưởng chứ?
Ve sầu ân hận quay trở về nhà, nhìn những bông tuyết trắng xóa bên ngoài, nó thở dài nói:
– Biết rồi, biết rồi, biết thì đã quá muộn rồi!

BÀI HỌC

Mùa xuân có gieo hạt thì mùa thu mới được thu hoạch, bây giờ bỏ ra công sức, tương lai sau này mới có báo đáp.
Nếu khi người khác đang vất vả làm việc, bạn lại rảnh rỗi, vậy thì khi người ta vui vẻ thu hoạch, bạn vẫn chẳng có gì. Tại sao phải đợi đến khi không thể nào cứu vãn lại được mới hối hận? Hãy hành động ngay từ bây giờ, hãy cần cù sáng tạo tương lai, đừng lười biếng làm uổng phí cuộc đời!

TÂM TÌNH

 Lúc trước, mẹ bảo mình quét nhà, rửa bát, lau bàn… nói là để bồi dưỡng thói quen cần cù lao động, chịu thương chịu khó cho mình. Lúc ấy mình còn không tin, nhưng dưới sự chỉ dẫn của mẹ, thực sự mình đã trở nên tháo vát hơn nhiều bạn khác trong lớp. Hi hi, được như thế này phải cám ơn mẹ nhiều lắm lắm!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *