PHÁ KÉN VÀ LUYỆN TẬP

Có một cậu bé chơi ở bên ngoài, vô tình nhìn thấy có một cái kèn động đậy trên một phiến lá. Cậu bé đoán chắc chắn bên trong sẽ có côn trùng chui ra, thế nên cậu quan sát rất tỉ mỉ.
Thời gian chậm chạp trôi qua, chân cậu bé tê nhức nhưng cái kén vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị phá.
Cậu bé thầm nghĩ, con côn trùng ở bên trong rốt cuộc là con gì? Là một con bướm xinh đẹp ư? Hay là một con thiêu thân? Sao nó vẫn chưa ra ngoài thế nhỉ? Có phải nó yếu ớt quá, cần có người hỗ trợ không?
Nhìn cái kén cứ lay qua lay lại, cậu bé sốt ruột lẩm bẩm:
– Con côn trùng bên trong không ra ngoài được chắc chắn đau khổ lắm, mình phải giúp nó mới được!
Nói rồi cậu bé chạy ù vào trong nhà, lấy một cái kéo ra, cắt một cái lỗ nhỏ trên cái kén.
Chẳng bao lâu sau, con côn trùng bên trong cảm nhận được ánh sáng bỗng trở nên linh hoạt hơn. Chẳng mấy chốc nó đã phá được cái kén và chui ra ngoài. Là một con thiêu thân màu xám.
Chỉ có điều con thiêu thân này có hơi kì lạ: thân hình trông béo mập thấy rõ, còn đôi cánh thì bị teo lại, không thể vươn ra được. Cậu bé kiên nhẫn đợi con thiêu thân bay lên nhưng nó chỉ lảo đảo bò trên thân cây, chẳng có dấu hiệu gì là có thể bay lên cả. Một lát sau, con thiêu thân không còn động đậy nữa, nó đã chết trên phiến lá rồi.
Sao lại như thế? Cậu bé buồn bã chạy đi hỏi bố. Bố cậu bé nói:
– Con à, con không nên lấy kéo cắt cái kén của nó ra. Bởi vì chỉ khi nỗ lực phá cái kén để chui ra, thân thể của thiêu thân mới trẻ nên mạnh mẽ. Nếu con người giúp nó phá kén, nó sẽ mất đi cơ hội rèn luyện, cũng không thể nào sinh tồn trong thế giới bên ngoài.
Cậu bé nghe rồi vô cùng buồn bã, cậu vốn định giúp con thiêu thân, nào ngờ lại làm hại nó. Cậu bé chạy lại chỗ con thiêu thân, lấy cái cậy bọc nó lại rồi chôn nó xuống đất. Kể từ đó về sau, cậu bé không bao giờ làm những chuyện ngốc ngếch như thế nữa.

BÀI HỌC

Bảo kiếm phải qua rèn đúc mới thành, hoa mai nở từ trong giá rét. Bảo kiếm muốn sắc nhọn phải có sự rèn đúc kĩ lưỡng trong lò lửa, hoa mai muốn đẹp phải chấp nhận caí lạnh của mùa đông.
Theo đuổi giấc mơ như một con thuyền đi ngược dòng, không phải qua khổ luyện sao có thể cảm nhận được niềm vui của sự thành công? Không dũng cảm vươn lên sao có thể đạt đến bến bờ của ánh sáng.

TÂM TÌNH

Hôm nay cậu tớ hỏi tớ muốn làm nghề gì? Tớ nói muốn làm nhà khoa học, tìm ra người ngoài hành tinh. Cậu nói muốn làm nhà khoa học phải chịu được gian khổ, bởi vì có rất nhiều người vì không chịu được gian khổ nên cuối cùng đã từ bỏ việc tìm kiếm văn minh ngoài hành tinh. Lúc ấy tớ đã nói: cháu không sợ khổ, hơn nữa đây là việc mà cháu yêu thích, sao có thể sợ khổ chứ? Tớ đã ghi lại chuyện hôm nay rồi, sau này có gì còn mang ra tự nhắc nhở bản thân.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *