NHÀ VĂN TRONG QUÁN CÀ PHÊ

Mùa đông của Edinburgh ở nước Anh vô cùng lạnh giá, ban ngày rất ngắn, bầu trời thường sầm sì, u ám.
Joanne đẩy chiếc xe đẩy trẻ sơ sinh đi trên đường, đường rất vắng người. Cô dáng người cao, hơi gầy, sắc mặt tái xanh, mái tóc xoăn dài lâu lắm chưa gội rũ xuống vai. Nhưng đôi mắt xanh biếc của cô vẫn đang lấp lánh, khiến cho cô trông vẫn có thần thái.
Con đường nhỏ hẹp, nhà cửa hai bên đường rất cổ kính, phảng phất nét cổ điển, yên tĩnh. Những ngôi nhà không cao lắm, đứng trên đường có thể nhìn thấy tòa thành cũ ở trên đỉnh núi lửa phái xa xa.
Thế nhưng Joanne rất lưu luyến những cảnh tượng nơi đây. Cô đẩy chiếc xe đẩy đến một quán cà phê, chọn một cái bàn ở chỗ khuất nhất, gọi một cốc cà phê. Con gái Jessica mới ba tháng tuổi của cô lần này rất ngoan, đangngủ ngon lanh trong chiếc xe đẩy. Joanne vui vẻ lấy bút, giấy và tài liệu ở trong túi ra rồi bắt đầu viết.
Quán cà phê này tên là Voi, rất độc đáo. Cánh cổng lớn sơn màu đỏ, trông cực kì ấm áp vào mùa đông. Ông chủ của cửa hàng rất thích sưu tầm tranh về loài voi, thậm chí còn treo đầy tranh ở trong quán. Ông ấy là một người tốt, chưa bao giờ đuổi Joanne đi.
Đúng thế, Joanne thất nghiệp. Bây giờ cô đang nghèo rớt mùng tơi, phải sống nhờ vào trợ cấp thất nghiệp của xã hội. Chút tiền trợ cấp nghèo nàn ấy chỉ đủ cho hai mẹ con miễn cưỡng sống qua ngày. Để tiết kiệm tiền máy sưởi, cứ mùa đông đến là cô lại phải ra quán cà phê ngời viết văn.
Joanne từng có một thời gian bị strees, lúc ấy cô mới li hôn, trở thành mẹ đơn thân, lại thất nghiệp, trở thành lớp người dưới đáy xã hội. Cô cảm thấy bản thân mình vô cùng tuyệt vọng, cô từng nghĩ quẩn, chỉ có điều cứ nghĩ đến con gái, cô lại nhận ra đó là suy nghĩ sai lầm, con gái cô cần có cô.
Cô đang viết một câu chuyện giả tưởng, trong đầu cô đã có hình tượng một nhân vật: một cậu bé 11 tuổi, dáng người gày gò, mái tóc đen rối bù, đôi mắt xanh sáng long lanh, đeo cặp kính cận tròn, trên trán có một vết sẹo dài hình tia chớp… cậu bé ấy chính là Harry Potter sau này.
Trước khi cuốn Harry Potter đầu tiên xuất bản, nhà xuất bản nói: “Cái tên Joanne này rất con gái, sẽ ảnh hưởng đến việc tiêu thụ, phải đổi tên khác!”, Joane nghèo khó không thể không đổi sang bút danh hiện nay là: J.K.Rowling.
Hiện giờ, Endinburgh lại có thêm một địa điểm nổi tiếng nữa, đó là quán cà phê Voi. Cổng quán cà phê này vẫn có màu đỏ, ông chủ béo vẫn không đuổi khách bao giờ. Chỉ có điều bên ngoài cửa có thêm một tấm biển, trên đó có viết: “Nơi chào đời của Harry Potter”. Mọi người đều tò mò tìm đến, tại sao một nơi tầm thường như thế này lại xuất hiện một tác giả tầm cỡ đến thế?

BÀI HỌC

Đừng bao giờ mang hoàn cảnh khắc nghiệt hay sự ngăn cản của người khác làm lí do ngăn cản bản thân nỗ lực phấn đấu. Một người nếu có đủ nghị lực theo đuổi ước mơ, vậy thì khi đối mặt với khó khăn, họ tuyệt đói không lùi bước, sẵn sàng tiên về phía trước cùng với giấc mơ của bản thân.
Một người không bị gian khổ đánh bại nhất định sẽ vượt qua khó khăn để từng bước tiến đến thành công.

TÂM TÌNH

Hôm nay mẹ lại xào mướp đắng, mẹ bảo rằng ăn mướp đắng rất tốt, không những có thể tăng cường sức đề kháng mà còn có thể khắc phục thói quen xấu là sợ đắng, sợ khổ. Mình vội vàng ăn mấy miếng liền, đắng, quá là đắng, nhưng mà mình không sợ đâu!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *