HAI CÁI CÀY

Có hai cái cày được đúc từ cùng một khối sắt bởi cùng một thợ rèn. Cái cày được đúc ra trước tiên là anh cả, rơi vào tay một gia đình nông dân. Về sau “cậu em” được treo ở ngoài cửa hàng.
Cái cày “anh” thường bị bác nông dân gánh ra cày xới hết mảnh đất này đến mảnh đất kia, ngày càng trở nên bóng loáng. Trong khi “cậu em” cứ treo ở ngoài cửa hàng suốt ngày, lâu lắm vẫn chẳng có ai mua, kết quả mỗi ngày một gỉ đi.
Một hôm, bác nông dân vác cái cày đi ngang qua cửa hàng, nhân tiện nghỉ chân một lát, hai người “anh em” không hẹn mà gặp nhau ở cửa hàng.
Cái cày gỉ sét hỏi: 
– Anh cả, sao anh sáng loáng thế, sáng đến mức soi gương được ấy, anh có bí quyết gì thế?
– Làm gì có bí quyết gì? – Cái cày “anh” trả lời – Ngoài dịp tết nhất hay gặp ngày mưa to gió lớn, ngày nào anh chẳng phải ra đồng cày ruộng, chính sự cần cù đã khiến anh phong độ thế này đấy! – Vừa nói nó vừa nhìn người em gỉ sét, quan tâm hỏi – Sao trong em ốm yếu thế kia? Anh nhớ trước đây em cũng phong độ lắm mà?
– Em suốt ngày rãnh rỗi ở trong xó này, chẳng phải làm gì, dần dà trở nên thế này đấy! – Cái cày gỉ sét ngại ngùng nói – Chỉ có điều cứ nghĩ đến chuyện phải lam lũ vất vả là em đã thấy sợ rồi!
– Em trai à! – Cái cày sáng bóng nghiêm nghị nói – Nếu không muốn bị gỉ sét thì phải cần cù lao động thôi. Hai cái đó em chỉ có thể chọn một. Nếu muốn cuộc sống trở lên thú vị hơn một chút thì em nên chăm chỉ làm việc, làm nhiều việc vào!
Cái cày “em” nghe nhưng không nghĩ như vậy. Về sau, cái cày “anh” giúp người nông dân cày ruộng, ngày một sáng bóng hơn, ngày một sắc bén hơn, trở thành một trợ thủ đắc lực của người nông dân. Trong khi đó, cái cày em suốt ngày ở trong cửa hàng, ngày một han gỉ, cuối cùng bị ném vào đống rác.

BÀI HỌC

Con người lúc mới sinh ra chẳng ai thông minh hơn ai, cũng chẳng ai ngu ngốc hơn ai. Nhưng cùng với tuổi tác ngày một tăng lên, có người giành được thành công rực rỡ, còn có người vẫn chẳng có thành tựu gì, chẳng ai nhớ đến họ là ai. Chính vì chịu thương chịu khó, chấp nhận tôi luyện bản thân nên những người đó mới thành công, trong khi những người kia không chịu vất vả, chỉ thích trốn tránh trong không gian chật hẹp để dần dần han gì đi.
Nếu bạn không muốn bản thân trở nên han gỉ, trở thành một phế phẩm, hãy dũng cảm tôi luyện bản thân đi!

TÂM TÌNH

Lúc trước, mẹ bảo mình quét nhà, rửa bát, lau bàn… nói là để bồi dưỡng thói quen cần cù lao động, chịu thương chịu khó cho mình. Lúc ấy mình còn không tin, nhưng dưới sự chỉ dẫn của mẹ, thực sự mình đã trở nên tháo vát hơn nhiều bạn khác trong lớp. Hi hi, được như thế này phải cám ơn mẹ nhiều lắm lắm!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *